Chào em, chào Tôi của tuổi 18,
Em đang sắp bước vào kì thi quan trọng của đời em. Nhưng em vẫn hoang mang lo lắng (hẳn rồi). Em tự hỏi, thật ra em thích gì đầy, và em muốn gì. em đam mê hội họa, nhưng mẹ bảo, họa sĩ nghèo lắm con ạ, xem gương bác mày kìa. Em cũng thích tin học, từ cái thuở cấp 2, còn chưa biết internet là gì, em đã sưu tập nhiều bài viết về chúng, môn em khá khẩm nhất là anh văn, và em cũng có một ước mơ “to tát”, học anh văn để giới thiệu văn học nước nhà ra thế giới (hị to tát nhỉ). Nhưng em cũng biết, khả năng của em ở mức nào, đủ để lo lắng, đủ để stress và đặt mình giữa ngả ba đường.
Chào em, chào Tôi của những ngày cuối cùng trước kì thi ĐH,
Kết quả tốt nghiệp của em đạt loại Giỏi nhé, điểm cao ngất ngưởng nhé (huhu nhưng không phải cao nhất đâu). Em cũng đã xác định mình sẽ thi gì rồi, trường nào rồi. em đã từ bỏ mỹ thuật, nhưng em vẫn không thể lựa chọn anh văn hay tin học. thôi thì chọn 2 cái luôn vậy. nhiều người vẫn thi một lúc cả 2 khối mà. Nhưng giờ em lại muốn bỏ, bỏ tất cả. em khóc, em bảo với mẹ rằng, em không muốn thi ĐH. Nhiều người kì vọng về em, em biết. nhưng em không sợ áp lực thi cử. thi cử với em luôn là một cuộc chơi vui vẻ. em không sợ chúng bằng thứ cảm giác mình là kẻ dư thừa. thi đh xong, dù đậu hay rơt, em vẫn phải “cuốn gói” ra khỏi cái nhà em đã ở từ năm lên 6. nếu rớt, sẽ thật sự trở thành gánh nặng cho mẹ. em không sợ những môn thi bằng cảm giác người khác không tin tưởng em. Mày đừng cho nó thi đh, thi đậu ra ngoài sống sẽ hư. ~ cười.
Chào em, em đang trong phòng thi đấy thôi. Dù cho ai nói gì, mẹ em vẫn nhất định cho em đi thi. Và em cảm kích vì điều đó. Cảm giác được tin tưởng, thật hạnh phúc.
Chào em, chào Tôi những ngày cuối tháng 8 của năm 18
Rốt cuộc em cũng đậu. và em đang cầm trên tay cả 2 phiếu báo. Anh văn hay tin học, em chỉ được phép chọn một thôi. Chọn thế nào đây. Và kết quả, chẳng ai như em, quyết định tương lai mình bằng trò chơi may rủi. nhắm mắt xào tới xào lui. Em không chọn av, chính nó chọn em đấy chứ (mới có chuyện nhỏ bạn em om sòm lên, mày hứa sẽ học Tin với tao mà, danh sách lớp tao có tên mày đó kon, haizzz)
Em ạh,
giờ em đã được gắn mác “sinh viên” rồi, sướng nhé! Rồi em sẽ được học được nhiều điều. em vẫn chưa thể cất cánh bay, vì vốn dĩ nó chưa đủ cứng cáp mà. 4 năm đh này, em sẽ phải trang bị đầy đủ cho nó. Nhưng em chưa kịp học hết những bài học từ giảng đường, thì cuộc sống đã dạy cho em 2 bài học lớn. bài học tình bạn, và tình yêu.
Tình bạn. đó luôn là 2 từ thiêng liêng. Được đặt ở vị trí trang trọng trong lòng em. Em luôn quan niệm (ngây thơ) rằng, tình bạn là mãi mãi, mặc kệ không gian, bất kể thời gian. Nhưng em sớm học được rằng, không có gì là mãi mãi, nhất là với những gì hời hợt, càng không. Ngay cả thứ tình bạn ấy đang ở sát bên em, không hề có khoảng cách nào về không gian hay thời gian. Em nhận ra rằng, lý tưởng hóa mọi thứ thì một ngày thứ lý tưởng hóa ấy sẽ tát vào mặt em. Nhưng em cũng khoan thất vọng nhé. Vì nhờ vậy em nhận ra được những tình bạn đích thực. thứ tình bạn mà em vẫn ao ước “mãi mãi”. Miệng em thì bảo rằng, sống trên đời này ngoài mẹ và em gái của em, em không cần gì cả, nhưng thừa nhận đi, em vẫn tự hào rằng mình có những người bạn thật tuyệt (dẫu rằng hiếm hoi), phải không?
Tình yêu. Em vẫn có thói quen nhìn mọi thứ thật tốt đẹp như thế. Tình yêu đối với em đã từng rất đẹp phải không? Vì tình yêu có màu hồng mà. Nhưng em cũng sớm nhận ra, tình yêu thật không phải màu hồng. Như em đã từng nghe ai đó nói, tình yêu có màu trắng, vì màu trắng có thể pha với rất nhiều màu khác nhau, pha với nhiều “tâm trạng” khi yêu. Lúc buồn nó là màu đen, khi vui màu hồng… vậy đấy. với em có lẽ khác một chút, vì em đã quá tay pha vào đó quá nhiều màu cùng một lúc, nên cuối cùng không còn nhận ra đó là màu gì nữa, không còn biết được đó có phải là “tình yêu” trong sáng lúc ban đầu không nữa. Mà cũng có thể em chưa yêu. Em đang mất phương hướng. em đang dậm chân trong thứ màu ngập ngụa đó. thời gian của em đã ngừng lại rồi. em phải bước chân ra thôi. Để “thời gian” của em có thể tiếp tục đi chứ?
Phải, thời gian chẳng chờ đợi ai, nên thời gian của em không thể cứ là cái đồng hồ chết. Chào em, chào Tôi của năm cuối ĐH.
Em nhận ra mình đã lãng phí thời gian quá nhiều. Hơi muộn khi đến giờ em mới để ý đến điều đó. nhưng em vẫn tự tin vào khả năng liều chết với cái thòng lọng deadline treo trước cổ mà? Muốn thì sẽ làm được… và khi nhận được thành quả những nổ lực của mình, em thấy thế nào? Đấy là cảm giác “no pain, no gain” đấy. hãy nhớ lấy cảm giác này, em nhé…
Và em của ngày hôm qua. Tôi của ngày hôm qua.
Vẫn là em đó thôi, vẫn là con bé với đầy đủ những yếu điểm của một đứa con gái, nhưng cũng có không ít những khuyết điểm của những thằng con trai (ôi 1 con người đầy khuyết điểm). Nhưng em biết em sẽ luôn như thế, dù là ngày hôm qua, hôm nay, hay ngày mai. Nếu có khác thì đó chính là ngày hôm nay em đã dám nhìn thẳng vào con người thật của mình, dù sự thật có “đau” đến thế nào. Dù để đối diện với những thứ là “điểm yếu” của mình, em tưởng như mình có thể bị hạ gục ngay tại chỗ. Em cũng biết đến “cười giả”, dù em biết nó chẳng đủ sức che giấu con người thật của em. Phải thế thôi, em có thể vượt qua mà, từng chút từng chút một. Nhưng dù thế nào, dù ngày hôm qua em là người thế nào, cũng hãy yêu quý nó nhé, vì dù là em của hôm-nay hay ngày-hôm-qua, đó đều là em. Hãy yêu nó, và người khác cũng sẽ yêu em như vậy…
Chào em, chào tôi của ngày hôm qua…
————————–
Đã từng viết một entry “hoành tráng” thế… mà giờ đây, ta làm được gì…??
————————–
Chào em, chào Tôi của 60 ngày trước.
Chính xác là 70 ngày rồi…
Ngày 27 cách đây 2 tháng, em súng sính trong bộ lễ phục tốt nghiệp, bên em có người thân, có bạn bè… Em hạnh phúc, em hãnh diện, em háo hức “Mình sắp tốt nghiệp rồi!”. Cuộc sống đối với em là cái gì đó cực kỳ hấp dẫn. Em muốn lao vào đó ngay, mà không biết rằng “Mình sắp thất nghiệp rồi!”
“Tuổi trẻ!”, đó là duy nhất những gì trong đầu em khi vác đơn đi xin việc. Em nghĩ em cũng có thứ để tin tưởng, và tự tin rằng em cũng có cái gì đó để tự hào. Em tràn đầy nhiệt huyết… Chà, “tuổi trẻ” hay thật! Hay thật!
Nhưng khi đặt tay gõ những dòng test đầu tiên, em nhận ra rõ ràng rằng, những thứ em tin tưởng hóa ra cũng không đủ tin tưởng lắm; những thứ em tự hào cũng không đáng tự hào lắm… và cả nhiệt huyết… cứ như khi chơi game yếu thế, “máu” cứ tụt dần tụt dần, theo từng tiếng gõ phím… tiếng gì như là âm thanh của sự trống rỗng?
“Vô dụng thật!” – cái suy nghĩ đó thật sự đã làm em sợ hãi.
“Giữa điều muốn làm nhưng không thể làm được, và điều không muốn làm nhưng bắt buộc phải làm, điều nào đáng sợ hơn?” Nhưng dù chọn cái nào cũng đều lộ rõ em là kẻ bất tài… em đã nghĩ như vậy đấy.
Em ghét dựa dẫm, em ghét nhờ vả, ghét để cuộc đời mình cho người khác quyết định, nhưng chính bản thân lại không làm gì được. Người khác bảo em cố chấp, có lẽ như vậy thật, khi càng lúc em càng thấy nghi ngờ về bản thân mình.
Cảm giác ấy, em có lẽ sẽ nhớ mãi, khi nó cứ thường trực trong lồng ngực. Cảm giác nặng trĩu, khó thở, nghẹn nghẹn… khi không chịu nổi nữa sẽ hắt ra một hơi thở dài. Cảm giác muốn khóc nhưng không khóc được. Cảm giác không thiết tha gì cả. Uh, cảm giác “vô dụng”
Nhưng, ít ra thì bây giờ em không nghĩ như thế nữa. Em vẫn chạnh lòng khi người khác hỏi về công việc, về cái cảm giác “ăn bám mẹ”, về những lời nói không-cố-ý ở xung quanh. Nhưng, nhất định ở nơi nào đó, có nơi để em thuộc về.
Dũng cảm lên!
———
Trong đầu lại văng vẳng điệu nhạc của bài “Wish”
“yuuki wo kudasai” – Hãy cho tôi dũng khí!